BÀI BÁO

By

 

Thêm một nhà thơ Việt Nam nữa ra đi. Anh là Trần Nhật Thu quê Quảng Bình sinh ngày 15.7.1945 mất ngày 31.10.2008 tại thành phố Hồ Chí Minh. Xót xa chia buồn với người thân Nhà thơ và xin được trân trọng giới thiệu bài viết của nhà thơ Hoàng Vũ Thuật  về Trần Nhật Thu.

Hoàng Vũ Thuật

                   
XIN MẸ
ĐỪNG NGÓNG VỌNG PHÍA TRỜI XA

                                                             
Sinh ngày 15/7/1945 tại Đồng Phú Đồng Hới Quảng Bình nhà thơ Trần Nhật Thu tên thật Trần Viết Hỷ đã say mê sáng tác văn học từ những năm còn theo học trường phổ thông cấp 3 Quảng Bình. Thầy giáo Lương Duy Cán bút hiệu Hà Nhật thầy Lê Văn Tài Trương Quang Thuần là những người tác động vào trái tim lớp học trò chúng tôi như Trần Nhật Thu Lê Xuân Đố Phi Tuyết Ba Giang Biên Hoàng Vũ Thuật...cái tình yêu văn chương buổi đầu ấy.

More...

BÀI BÁO

By

 

                                         "NUY" NGÀY LỤT
Preview

Mưa to gió lớn liên tục làm ngập lụt các phố phường Hà Nội và nhiều tỉnh thành khác trong nước. Thiệt hại ở Hà Nội theo thống kê ban đầu lên tời 3.000 tỉ đồng nghĩa là vượt 1 5 lần con số mà dự án cải tạo úng ngập Hà Nội đã sẽ được chi cho việc cấp bách này.

Nay vẫn tiếp tục mưa nhưng ngập úng đã rút dần.
         Ngồi trong mưa lạnh bỗng nhớ đến cảnh lụt năm 1984 khi đó

tôi đang học đại học năm cuối ở Cầu Giấy Hà Nội.
         Trời ơi là rau muống sau nhà vóng ngọn lên cao mướt lá!

Trời ơi là chân các em trắng nõn kéo quần (ngày đó chưa có mốt váy) đến tận bắp đùi lội đi chợ mua thức ăn!

Trời ơi là đói!

Nhưng khi nhìn thấy cảnh các em lội nước cái đói tiêu tan đâu hết. Lúc đó máu thanh niên rần rật chạy khắp người...

Bây giờ ngồi trong mưa lụt lại mơ tưởng đến những hình ảnh "nuy" xưa.

Bây giờ lục lại trong "thư viện ảnh" những cảnh nuy đưa lên "phục vụ bão lụt". Tại sao không?

Mời các bạn cùng ngắm để quên đi "ngòai trời đang mưa lụt.
             
                                                                                                   TQĐ st

Liên khúc lục bát... nuy


080915160536-30-999.jpg  202 KB

Lúc này trời lặng nước êm
Em vừa tắm gội tóc mềm gió bay

More...

BÀI BÁO

By

 

Trần Quang Đạo



                                ÔI NÔNG DÂN! THƯƠNG THAY...


PreviewPreview 
            Lâu nay vẫn biết nông dân là tầng lớp thậm khổ trong xã hội. Họ chiếm hơn 80% dân số nước nhà vậy nước ta chiếm đa số là người thậm khổ.

 Càng ngày càng đi nhiều tiếp xúc nhiều đọc nhiều tôi thấy cái sự thậm khổ kia nó cứ đầy lên mãi. Tôi thương nông dân là thương cho bản thân mình. Bởi đến tôi có ngàn đời nông dân (cố nông bần nông) đeo lên cổ từ thời cụ tổ ông cha đến đất này sinh sống. Đến đời gần đây nhất là ông tôi bác tôi "thoát ly" được nông dân làm nghề dạy chữ Nho cho bọn trẻ (và cả người lớn) thì cũng không thoát ly toàn phần mà vẫn phải đeo bám ruộng vườn mới sinh sống nổi.

Tôi may thoát được nông dân khoác lên mình chiếc áo trí thức. Đối với cha tôi một người nhiều chữ nhưng vẫn trọn đời làm nông dân đó là một điều đáng tự hào! Nhưng trong máu tôi vẫn là máu của nông dân đang chảy và càng ngày nó càng được tiếp thêm. Bởi tôi luôn lấy nguồn dưỡng - khí từ nông thôn để tiếp sinh lực cho đời sống (cả vật chất lẫn tinh thần). Vậy nên nghe những gì làm hại cho người nông dân là tôi không chịu nổi. Máu của vùng đất gió Lào cát trắng lại réo sôi trong huyết quản.

Đó là khi biết nông dân phải gánh trên 20 lọai thuế. Họ phải trả thuế bằng cách bán lúa non vay nặng lãi. Có nhà không trả được thuế đã bị thu lại đất nông nghiệp đã được chia. Hôm nay đọc một bài trên báo Tuổi trẻ đại biểu quốc hội Dương Anh Trà (Trà Vinh) đưa ra con số khẳng định vốn đầu tư cho nông thôn từ năm 1990 đến nay ngày càng ít dần tỉ trọng lại giảm rất mạnh. Cụ thể trước năm 1990 còn được 20% năm 1997 chỉ còn 8%. Trong lúc đó đầu tư cho giáo dục y tế giao thông là nhiều nhất mà cũng lình xình tham nhũng nhiều nhất. Tình trạng nông dân nghèo kép đang ngày một tăng lên. Đây là một thực trạng hết sức đau lòng. Nếu ông quan nào biết thương nông dân thì phải khóc ra máu!

Hiện nay nông dân tìm ra thành thị ngày càng nhiều song họ vẫn đi làm thuê và thường bị hắt hủi coi thường mà tiền kiếm được chẳng đáng là bao. Trong khi đó những thứ gì nông dân làm ra ngon nhất đều dành để bán cho thành thị. Đất đai nông nghiệp "ngon" nhất cũng bị xẻo thịt chia cho các quan làm nhà làm sân gôn cho các Tổng công ty hoặc cho nước ngoài. Họ không còn cách nào khác là phải ly hương.

Đừng quên rằng nông dân là lực lượng mạnh nhất. Cuộc cách mạng của chúng ta thắng lợi nhờ sự lãnh đạo của Đảng song chỉ có công nhân thiếu nông dân thì không thể thành công. Đó là một đặc thù của sức mạnh Việt Nam!

Chưa ai thống kê những cán bộ lãnh đạp từ cấp Vụ trở lên có bao nhiêu phần trăm xuất thân từ nông dân nhưng tôi tin chắc họ chiếm trên 80% và phần không nhỏ là những người giỏi.

Nếu không đầu tư cho nông dân chúng ta vừa không tạo ra được lực lượng cán bộ giỏi để kế thừa làm cách mạng vừa không có lực lượng hậu thuẫn làm cho cách mạng thành công!

Không biết những người lãnh đạo nghĩ gì!?

More...

BÀI BÁO

By

 

Trần Quang Đạo


BÊNH VỰC RƯỢU

PreviewPreviewPreview
          Đọc mấy câu ngạn ngữ phương ngôn nói về tật xấu của những người uống rượu tác hại của rượu tôi tức điên lên và chửi tục "Đ. mạ nó! Đồ ngu!".

Quả thật những kẻ phát ngôn lên án rượu và những người uống rượu muôn năm vẫn là đồ ngu. Tôi chỉ lấy một dẫn chứng nhỏ sau đây để chứng minh.

Người ta hay ví rượu với đàn bà. Không biết ví như vậy là xúc phạm đàn bà hay xúc phạm rượu song cái sự ví von đó có vẻ đúng!

Thằng trẻ con mới lớn chắc chưa thèm rượi. Nhưng nó thèm đàn bà là cái chắc. Tôi xin cam đoan như vậy. Cái sự thèm đàn bà nó thôi thúc cháy bỏng cựa quậy làm cho hắn không yên. Hắn mơ mộng. Ao ước. Thủ dâm... với những hình ảnh về cơ thể người đàn bà hắn để ý. Có những thằng không kìm chế được bản thân đi hiếp dâm (cả trẻ em và bà già). Cái thằng thiếu niên đó càng lớn thêm càng mê đàn bà và hắn cũng biết biến sự mê muội đó thành hiện thực. Rồi hắn bị trói vào một người đàn bà cụ thể. Đẹp thì cả thiên hạ đều hưởng. Ví dụ như một thằng cha căng chú kiết nào đó tán vợ hắn. Vợ hắn ngọai tình. Hay là nhiều người nhòm ngắm từ vú vê mông miếc eo đùi... vợ hắn. Thhấy mọi người ngắm như thế cũng tức lộn ruột lên chứ! Xấu thì chỉ có hắn hưởng. Hắn nhiều khi mở "nắp" ra lại đậy lại. Song vẫn phải chiều vợ và... tủi thân hưởng một mình. Nhưng khổ hơn là nếu vợ hắn vừa xấu người vừa xấu nết thì hắn hưởng trọn gói. Khi đó thật là khốn nạn cho hắn! Thế là trong nhiều lúc bức bách hắn nghĩ đến người đàn bà khác và so sánh với vợ mình. Ý nghĩ ngoại tình ngoại tình thật bùng lên như rượu. Rồi hắn lại chán...

Nhưng rượu thì không chán. Một người uống rượu chân chính càng uống càng đi đến với chốn thần tiên và trở thành tiên tửu. Tôi đồng ý với bọ Lập là nhìn thấy cung cách người uống rượu đã đạt đạo tiên tửu thì mỗi động tác nâng chén nhấp môi đều trở thành những đường nét tuyệt mỹ của nghệ thuật.

Nhưng không phải ai muốn cũng có thể trở thành tiên tửu. Trời cho ít người được điều đó. Song để trở thành người uống rượu chân chính thì không khó.

Cạnh nhà tôi có một đệ tử của nàng tiên nâu. Anh ta gắn bó với nàng tiên đó gần chục năm. Rồi bị bắt vào trại. Từ trại ra anh ta lấy rượu lấp khoảng trống mà anh ta xua đuổi nàng tiên nâu đi. Một ngày anh ta chơi một chai lúa mới. Từ sáng tinh mơ đến tối mịt. Tối 8 giờ là lăn ra ngủ. Có ngày đột xuất chơi chai rưỡi. Thế là anh ta trở thành người lương thiện. Chính quyền tặng giấy chứng nhận Gia đình văn hóa. Công an gạch tên anh ta trong sổ đen.

Một người đàn ông bị vợ bỏ đã tìm đến với rượu. Rượu như có bàn tay xoa khắp trong hang cùng ngỏ hẻm cơ thể anh ta để làm dịu nỗi đau. Rượu đã thành công. Thế mà khi chưa uống rượu anh ta đã có ý định tự tử. Rượu đã kịp cứu anh ta. Không những thế nhờ uống rượu anh ta lại được con gái của chủ quán mê. Lại đẹp mới phúc cho anh ta chứ!

Một thằng bạn tôi bị sếp trù hơn chục năm. Theo lời anh ta thì "thằng chó chết" đó vừa ngu vừa tham nhưng luôn được tại vị và ưu ái vì hắn biết nịnh. Người biết nịnh là người ưa nịnh. Thằng bạn tôi lại chúa ghét ai đó nịnh nọt. Ghét thể hiện ra mặt. Thế là bị trù. Không có cách gì trị "thằng chó chết" đó được. Thằng bạn tôi tức huyết áp tăng cao. Một hôm tôi bày cho nó bí quyết là tìm rượu mà uống. Hắn nói tao cao huyết áp uống rượu mày sớm mất tiền đám ma. Tôi nói cứ nghe lời đi sẽ được hai trong một đấy. Rồi tôi tặng hắn cuốn sách của Nguyễn Tuân để hắn ngâm cứu cách uống rượu. Hắn thực hiện trong vòng hai tháng. Sang ngày thứ 61 hắn đến lôi tôi đi chiêu đãi bởi sự thành công hai trong một nhờ rượu. Tôi không kể chắc các bạn cũng đóan được hắn thành công bằng cách nào.

Người uống rượu chân chính là người uống rượu phải có "gu". Không kể sang hè đắt rẻ. Một người uống rượu chân chính càng uống càng nghiện càng nghiện càng trở nên chân chính càng trở nên chân chính càng nghiện hơn và càng nghiện hơn thì càng chân chính vĩnh cữu. Anh ta không chán rượu như chán vợ. Bởi có một nghịch lý là người uống rượu chân chính luôn luôn là người không có ý nghĩ phạm pháp. Họ thích uống lọai tuổi rượu càng cao càng tốt. Ví dụ họ uống Cô nhắc XO (lâu năm) uống Whistky từ 18 tuổi trở lên không uống lọai vị thành niên uống Vốt ka thì uống lọai chai mờ uống Vang thì để lâu trong thùng gỗ sồi trăm năm càng tốt... Trong khi đó đàn bà càng old thì đàn ông có xu hướng xa dần hoặc xa vĩnh viễn.

Vì vậy tại sao không bênh vực rượu?

Gần một năm nay chính phủ lệnh đội mũ bảo hiểm. Tốt thôi. Nhưng không phải do rượu mà chính phủ bắt đội mũ bảo hiểm. Mấy thằng say rượu chết do tai nạn xe máy chiếm một tỷ lệ nhỏ xíu không đáng kể bởi khi đã say cú ngã của anh ta rất ngọan mục rơi nhẹ nhàng tiếp đất có nghệ thuật chứ không rơi như một bao gạo xuống đường nên khó chết anh ta lắm. Vì lý do đó tôi xin mạo muội đề nghị chính phủ bỏ lệnh bắt mmấy anh uống rượu đội mũ bảo hiểm.

Tôi bênh vực rượu vì lý do đó. Còn nhiều lý do khác nữa nhưng trưa đói rồi đi uống cái đã khi khác tiếp...

More...

BÀI BÁO

By

NGƯỜI MẪU RAO BÁN TRINH

   

(Ảnh chỉ mang tính chất minh họa không phải là người mẫu Fico)

Raffella Fico cô người mẫu nức tiếng người Italy vừa ra bán "cái ngàn vàng" với giá 1 triệu Euro. Cô tâm sự: "rất nóng lòng muốn biết ai sẽ rút hầu bao để có được trinh tiết của cô đồng thời dự định sẽ dùng số tiền trên để mua một ngôi nhà ở Rome và tham gia các lớp học diễn xuất".

Cô người mẫu 20 tuổi này còn cho biết nếu người trả giá quá xấu cô sẽ có cách vượt qua mọi chuyện dễ dàng. "Nếu tôi không thích anh ta tôi sẽ uống một ly rượu và quên đi chuyện đó" Fico tiết lộ.

Những người thân của Fico cũng khẳng định mặc dù có vẻ ngoài hấp dẫn và luôn thể hiện một hình ảnh sexy nhưng chân dài này vẫn còn là một cô gái trong trắng. "Con bé chưa từng có bạn trai. Nó là một người mộ đạo và thường cầu nguyện hàng đêm" anh trai của cô cho hay.

Tuần trước một nữ sinh Mỹ 18 tuổi cũng tuyên bố sẽ đấu giá trinh tiết để lấy tiền trả học phí. Cô này hy vọng sẽ thu được khoảng 1 triệu USD.


(Theo Yahoo VN)

Lời kêu của TQĐ: Figo ơi nếu có thằng cha mô có tiền đến mua khoan hãy... bán nhé. Chờ Bọ kiếm được Euro bọ sẽ trả cao gấp đôi nhé!

More...

NHỮNG BỨC ẢNH HOT NHẤT CỦA CÁC BLOGER NỮ

By

TQĐ: Các Bloger nữ là những người khá xinh một số người rất xinh.
Đặc biệt về khoản ăn mặc  điểm trang thì họ rất mốt. Những hình ảnh đẹp của họ luôn được tung lêng mạng
để bà con Bloger được chiêm ngưỡng. Quả thật ngắm những bức ảnh đó nhiều đêm tôi không ngủ được và có lúc cảm xúc dâng trào phải làm ngay một bài thơ cảm tác.
Tôi đã lang thang trên các Blog và cópcủa họ. Xin giới thiệu cùng các bạn


81714-DL3.jpg  106 KB

Vũ Thanh Hoa với chân dài
Quần jean áo "chẽn" ngắm hoài chưa bưa.

Preview


Phạm Dạ Thủy ôm gốc cây
Đợi ai mà nắng cũng ngây ngây tình.


Preview

Cuộc thi người đẹp với hoa
Hoa kia rằng đó chính là Phương Phương

Preview

Phương thì sắc sảo mặn mà
Thanh Trang cũng rứa biết là chị em.

Preview

Nhím còi lên ảnh hết chê
Thanh thang đường cỏ đi về chiêm bao.


Preview

Kim Ngân ơi hỡi Kim Ngân
Đứng bên đá khát mà vân vi lòng.

Preview

Còn đây chưa biết tuổi tên
Một ngày nào đó lên miền Blog gơ



More...

BÀI BÁO

By

 

CHIẾC MỎ NEO CỔ ĐẶC BIỆT HAY MŨI TÊN KHỔNG LỒ CỦA NGƯỜI NGOÀI HÀNH TINH?


TRẦN QUANG ĐẠO


                 Ông Quách Văn Địch là người đang sở hữu hai chiếc mỏ neo thuyền cổ đặc biệt tại gia ở phường Chương Dương Hà Nội. Tôi đã "mục sở thị" khi theo một người bạn bất ngờ đến chơi nhà ông. Quá sửng sốt khi lần đầu tiên thấy hai chiếc mỏ neo lạ đời này tôi đã lân la hỏi xuất xứ của nó.

Là một người khá cởi mở vả lại ông cũng khá bức xúc về chuyện "giao dịch" để hai chiếc mỏ neo thuyền cổ đặc biệt này tìm đúng địa chỉ cần giữ của nó nên ông "thành thật khai báo" với tôi tất cả.

Chiếc mỏ neo có hai "mỏ" ông Địch "thu thập" được từ năm 1999. Hôm đó vào mùa thu cuối chiều nhàn rỗi ông tản bộ ra bến Chương Dương chơi. Đến Công ty du lịch Sông Hồng đập vào mắt ông là một chiếc mỏ neo dài hơn 6 m có 2 "mỏ" trông như một mũi tên khổng lồ nằm trên đất. Ông chú mục quan sát và lấy tay đo thử thì thấy mỗi cạnh của "neo - mũi tên" rộng hơn 20 cm. Còn hai "tai" của "mũi tên" dài đến hơn 1m. Nó được gắn vào thân mỏ neo bằng những chiếc chốt gỗ chắc chắn và được buộc thêm bằng những vòng dây cuộn nhiều lớp cứng như sắt.  Đặc biệt phía "đuôi" còn có một đoạn dây cuộn nhiều lớp bện xoắn xoăn tít. "Da" của nó không nứt nẻ mà trơn bóng. Mới đầu ông tưởng đoạn dây này được bện bằng lông ngựa song bật lửa đốt lại thấy không khét có tàn than. Nó được bện bằng một loại vỏ cây đặc biệt nào đó mà qua hàng trăm năm vẫn không bị hoai mục... Ông Địch thấy lạ bèn hỏi mua. Nhân viên của Công ty du lịch Sông Hồng bảo có người dân chài sống trên sông Hồng vớt được dưới sông mang lên đây bán song công ty chưa có tiền nên chưa mua. Ông liền móc túi mua và chở về nhà luôn. Lúc đó ông chưa thấy hết giá trị của nó mà một ý nghĩ mới loé lên trong đầu rằng đặt nó trong nhà hàng như một vật trang trí và cửa hàng ăn do vợ ông sắp mở sẽ lấy tên là Mỏ Neo.

Một thời gian ngắn sau có người dân chài tìm đến nhà ông Địch gạ bán chiếc mỏ neo lạ thứ hai. Ông Địch nghĩ đã mua thì mua cho trót cặp mỏ neo "có anh có em" trong nhà hàng càng đẹp và có ý nghĩa. Ông mua nó và mang về chùi rửa bày trang trọng trong nhà. Chiếc mỏ neo này hơi khác chiếc mỏ neo trước đây ông đã mua. Thân "mũi tên" nứt nẻ chạy dọc trông như da của một con "quái vật" thời tiền sử. Độ dài của mỏ neo này ngắn hơn một chút và nó chỉ có một cái "mỏ" dài hơn 1m cũng được chốt vào thân neo bằng chốt gỗ cộng với dây buộc bện xoắn.

Khi trình bày ý định đặt tên nhà hàng là Mỏ Neo vợ ông không đồng ý. Cuối cùng chiều vợ nhà hàng mang tên là Thanh Hằng chuyên về các món ăn xứ Huế - quê của vợ ông. Hai chiếc mỏ neo lặng im như thóc bên vách nhà "không biết nói năng". Đến một ngày... có tốp khách người Bắc Kinh (Trung Quốc) đến quán ăn. Thấy hai chiếc mỏ neo lạ họ bèn chăm chú xem sờ mó lấy một mẩu dây đốt thử. Họ nói "xì xồ" với nhau khá lâu sau đó hỏi mua. Cô phiên dịch nói nhỏ vào tai ông Địch rằng đây là một vật cổ có giá trị hình như là của thuyền cổ thời nhà Trần. Ông Địch sửng sốt! Bấy lâu để của quý trong nhà mà không biết. Cũng như lúc mua mỏ neo lúc đó trong ông một ý nghĩ chợt loé lên: Nó là đồ cổ không biết của thuyền ta hay thuyền Trung Quốc phải giữ lại cho Bảo tàng lịch sử!

Nhiều lần đoàn khách đó đến hỏi mua. Họ trả giá 30.000 USD sau nhờ "thợ" ở Đồng Kỵ trả giá cao gấy 5 lần ông Địch vẫn không bán. Ông lần tìm gặp các nhà chức trách có chuyên môn cao về đồ cổ ở Bảo tàng Lịch sử Viện Sử học. Đến không gặp ông viết thư gửi lại cho Viện trưởng. Cuối cùng cũng gặp được. Họ nói hai chiếc mỏ neo đó chắc chắn là đồ cổ có từ rất xa xưa nhưng không biết cụ thể thế nào để định giá. Hơn nữa Bảo tàng Lịch sử không có tiền để mua hiện vật này. Họ chỉ ông Địch sang Viện Dân tộc học hỏi xem. Ông Địch buồn chán muốn về bán cho khách Trung Quốc. Nhưng tình cờ một hôm gặp nhà sử học Dương Trung Quốc ông dừng ngay ý định bán hai chiếc mỏ neo cổ. Nhà sử học Dương Trung Quốc là người có tâm. Ông Quốc tìm đến tận nhà ông Địch tìm hiểu. Sau đó ông Quốc cùng TS. Vũ Thế Long ở Viện Sử học đã chụp ảnh hai chiếc mỏ neo cùng lời chú giải gửi sang nhờ một nhà nghiên cứu Nhật Bản giám định hộ.

Hiện nay ông Địch đang chờ hồi âm để biết được hai chiếc mỏ neo này là của thuyền cổ Trung Quôc hay của ta thuyền chiến hay thuyền vận tải? Mong muốn cuối cùng của ông là bán lại hai chiếc mỏ neo này cho Bảo tàng Lịch sử số tiền bán được ông sẽ dành một phần lớn làm từ thiện.

Cái tâm của ông - cái tâm của một người lính chống Mỹ năm xưa - là vây. Không biết các nhà chức trách có thấu cho không hay buông tay để một cổ vật "chảy máu" về miền đất lạ. 


TB: Hiện nay các nhà khoa học Nhật Bản Mỹ Hà Lan... đang "giám định" niên đại và giá trị của 2 chiếc mỏ neo. Ai có nhu cầu mua xin liên hệ với chúng tôi. Xin trân trọng chào bán! 

More...

BÀI BÁO

By

 

AI SẼ TRUY CỨU TRÁCH NHIỆM NHỮNG NGƯỜI LĂNG XÊ THƠ VĂN VÔ TRÁCH NHIỆM?


                                                                                   Trần Quang Đạo



1. Lăng xê (lancer) là một từ ngoại lai. Khi du nhập vào nước ta nó được Việt hóa và có nghĩa là đề cao lên. Ngược với lăng xê hạ thấp. Tôi lăng xê anh tôi đề cử anh là cách mà cánh hẩu thường làm để "tiến cử" một ai đó lên một bậc danh vọng cao hơn hay lên một chức vụ mới. Còn hạ thấp hoặc đánh tơi bời là cách mà một người/ nhóm người dùng những thủ đoạn vô văn hóa để ngáng chân tiến bước một ai đó nhằm đạt mục đích đen tối.  

Người Việt ta thường có thói quen làm cả hai việc trên có khi kín đáo bài bản song cũng không ít khi tự nhiên trực diện tuyên chiến. Điều này tùy thuộc vào tính người. Có những người lăng xê có văn hóa với một mục đích cầu thị hoặc mong muốn người được lăng xê sẽ sớm được như vậy. Nhưng có những người lăng xê/ hạ thấp người khác với một mục đích thấp hèn đen tối với nhiều chiêu vô tiền khoáng hậu. Sở dĩ ở ta hay xảy ra sự lăng xê hay hạ thấp người khác là do tâm tính của người Việt. Người Việt sống trong một đất nước nông nghiệp lạc hậu lâu đời; căn bệnh tư hữu nhỏ nhoi kinh niên ăn vào tận xương tủy nên thấy ai hơn mình một chút là thường đố kỵ ghen tỵ Ngược lại nếu cùng cánh với nhau thì bốc thơm nhau  để người được lăng xê đạt một thành quả nào đó rồi được nhờ vả hoăc vẻ vang lây. Nó cũng xuất phát từ bè phái từ sự chia rẽ mà những người có máu tiểu nông và tiểu thương ở một đất nước kém văn minh sản sinh ra.

Nó tồn tại dai dẳng "khó cắt cơn"!

2. Lăng xê hay hạ thấp thường được nhằm vào một con người cụ thể hay một nhóm người mà người đi lăng xê/ hạ thấp thường dùng những phẩm chất tốt/ xấu của đối tượng để làm "vũ khí" sử dụng trong quá trình "tác chiến". Một người nhặt được của rơi đem trả lại cho người mất. Người đó có một đức tính tốt là thật thà thương người đáng biểu dương. Nhưng những người đi lăng xê bám vào hành động tốt đó để đề cao quá mức nâng phẩm chất đó lên thành "tính đân tộc" "tính Đảng"... thì việc làm đó đã vượt quá những gì vốn có nó tạo nên một sự phản cảm.

Lăng xê hay hạ thấp còn được nhằm vào tác phẩm hay thành quả mà con người đó đạt được trong quá trình sáng tạo hay lao động mà có. Một cuốn sách một bức tranh một chiếc máy gặt tự chế... của một con người cụ thể nào đó được những người lăng xê/ hạ thấp sử dụng làm công cụ như một vật thay thế chủ nhân của nó là một cách gián tiếp có hiệu quả đặc biệt trong lăng xê hay hạ thấp một ai đó.

Người đi lăng xê hay hạ thấp một con người hoặc tác phẩm thành phẩm của họ đương nhiên người đó tự phơi mình ra trước công chúng. Nếu có trí tuệ khôn khéo hoặc là có văn hóa và lăng xê/ hạ thấp có mức độ thì họ ít bị lộ và trong một chừng mực nào đó có thể được chấp nhận. Nếu ngược lại thì họ bị chê bai thậm chí công chúng sẽ "xúc đất đổ đi".

Thực tế đã chứng minh điều đó!

3. Trong đời sống văn chương từ lâu đời sự lăng xê đã vốn có. Cha ông ta đã từng lăng xê nhau qua ca dao qua "mẹ hát con khen hay". Nhưng nó có văn hóa bởi những gì còn truyền lại cho cháu con hôm nay được sàng lọc khá kỹ càng. Những tập sách thơ văn của các bậc tiền bối cũng được lăng xê song qua những lời bình luận thấu đáo chừng mực nên tồn tại với thời gian như những bài thơ được khắc lên vách đá ngàn năm...

Nhưng hiện nay việc lăng xê hay hạ thấp các tác phẩm văn chương hay nghệ thuật nhìn chung đã bị thị trường hóa suy đạo đức hóa nên mức độ và tác hại của nó là vô cùng lớn thậm chí trầm kha.

Có thể kể ra một vài cách lăng xê như sau:

Một nhà xuất bản nọ xuất bản một cuốn sách của nhà văn A. Muốn kinh doanh cuốn sách đạt hiệu quả cao họ bèn bảo tác giả nhờ một nhà phê bình hay một nhà văn có tên tuổi viết bài khen trên báo. Thậm chí họ có thể thuê nhiều nhà báo nhiều nhà phê bình nhà thơ viết bài đồng loạt "bốc thơm". Hiệu quả là sách bán chạy như tôm tươi. Nhà xuất bản hoặc đầu nậu rủng rỉnh túi tiền nhà văn A. cũng có một chút tiền kha khá và đặc biệt là được "nổi tiếng". Song cũng có khi họ lăng xê bằng cách vờ "đánh" một cách khéo léo. Người đọc tìm mua nhiều thì hiệu quả cũng như lăng xê thiệt.

Một nhà văn nhà thơ cũng có thể nhờ bạn bè hoặc tự mình lăng xê tác phẩm để được "nổi tiếng". Đám "cánh hẩu bia bọt" hoặc những kẻ hám vật chất sẵn sàng tung hứng ngôn từ để một tác phẩm làng nhàng trở thành một kiệt tác. Không những thế có nhà thơ còn tự viết bài về tác phẩm của mình hoặc tự hỏi tự trả lời phỏng vấn đăng ở nhiều báo với những câu khen ngợi "tót vời"  làm cho tác phẩm "rũ bùn (tanh) đứng dậy sáng lòa".

Một số nhà thơ khá nổi tiếng về già đã hết đẻ được những quả trứng vàng thi ca liền xoay ra tung hô lớp trẻ với những lăng xê quá mức. Những nhà phê bình trẻ một vài nhà văn "quá lứa" cũng a dua vào cuộc mong được thơm lây. Họ có một danh sách lăng xê các nhà thơ trẻ như: Văn Cầm Hải Phan Huyền Thư Vi Thùy Linh Ly Hoàng Ly Nguyễn Thế Hoàng Linh và một số tác giả "vắt mũi chưa sạch" khác... Theo lời lẽ ngợi ca mà họ viết ra mà luận thì các tác giả trên thuộc vào dạng thiên tài Viện Hàn Lâm Thụy Điển có thể trao giải Nôben. Nhưng có một nỗi buồn là không ít người a dua coi lăng xê như là một mốt; lăng xê bọn trẻ là cách để tự đề cao mình;  là cách tự lăng xê đặc biệt coi như mình đứng trên "bọn nó". Bên văn xuôi cũng có những bậc cao niên làm như thế. Như vậy chủ đích của họ đạt được mỹ mãn lại được tiếng ủng hộ lớp trẻ cấp tiến.

Nhưng hậu quả của việc lăng xê này thì như thế nào?

Trước hết bạn đọc rối mù như canh hẹ trong tìm đọc và cảm nhận văn chương. Họ nghi ngờ khả năng thị hiếu của mình. Rồi từ đó không tin tưởng bản thân. Thị hiếu thẩm mỹ bị lung lay chạy theo những giá trị ảo để thu về cảm xúc giả tạo lạc điệu. Với những đối tượng "chắc tay" hơn thì nghi ngờ nền văn học coi rẻ những tác phẩm nội địa. Có những người chỉ nhún vai...

Đa số những người được lăng xê thì "phổng mũi" ngữa mặt lên trời chân đi không bén đất; coi khinh tất cả những giá trị văn chương của các bậc cha chú và đồng lứa. Bởi họ tự coi họ là một "thương hiệu" được gắn nhãn mác được bảo đảm bằng vàng. Từ đó họ tự tin quá đáng phát biểu hùng hồn coi các nhà thơ nhà văn khác như khoai sắn. Thậm chí có những nhà thơ trẻ ngồi ở đâu cũng chê thơ của người khác... Còn một số nhà thơ trẻ được lăng xê khác có văn hóa hơn chỉ im lặng vùi đầu vào trang giấy sáng tạo để tìm ra những giá trị đích thực cho tác phẩm của mình. Hoặc có những người đỏ mặt xấu hổ khi được lăng xê. Có người không chấp nhận sự lăng xê đó bằng những bài viết thanh minh...

Những nhà văn nhà thơ có uy tín nhìn vào sự lăng xê quá đáng đó một số lặng lẽ quay mặt đi chỗ khác một số ít "có lời nói lại". Số ít bởi họ biết những người đi lăng xê đó nhiều chước quỹ mưu ma không khéo họ ném đá giấu tay mình lúc nào không hay.

Như vậy lăng xê các tác phẩm văn học một cách quá đáng với những mưu đồ khác nhau là làm hại những tác giả được lăng xê làm hại nền văn học nước nhà.

Ai sẽ là người truy cứu họ?

More...

BÀI BÁO

By

 

                            

BỜ HỒ 360 ĐỘ

        Phóng sự của Bình Trang Nguyên (Trần Quang Đạo)


               Bờ Hồ - Hồ Hoàn Kiếm là niềm tự hào của người dân Thủ đô nói riêng và của cả nước nói chung bởi những gì ẩn chứa trong tầng sâu văn hoá của nó. Người Hà Nội thường đến ngắm hồ thưởng thức cảnh đẹp và thụ hưởng từ trong tầng sâu tâm cảm đó vẻ lunh linh huyền ảo cũng như dấu tích lịch sử oai hùng của dân tộc... Tôi không quan sát và viết về những người đến với Hồ Hoàn Kiếm để làm những việc như vậy. Tôi viết về một khía cạnh khác đời thường hơn là việc tập thể dục bên hồ mỗi sáng đã trở thành thói quen của nhiều người dân phố cổ. Chuyện tưởng nhỏ nhưng "quét" quanh hồ 360 độ cũng có nhiều điều lý thú để kể với bạn đọc.


   PreviewPreviewPreviewPreviewPreview

Thưa bóng mỹ nhân


               Năm 1995 nhà văn Nguyễn Quang Lập từ Quảng Trị ra Hà Nội ngụ ở phố Lò Sũ. Nhà tôi khi đó cũng gần đấy. Anh em quen nhau đã lâu lại là bạn viết là đồng hương nên chúng tôi gặp nhau thường xuyên. Rồi Lập chạy Bờ Hồ mỗi sáng. Lập "kéo" được vợ theo mình. Trong một cuộc rượu Lập thuyết phục tôi cùng chạy vì những lợi ích sức khoẻ "chữa cũng như ngăn ngừa được nhiều bệnh". Vốn là người hay thức khuya viết lách đọc sách nên tôi thường ngủ đậy muộn lại ngại tập thể dục song với tài "thuyết khách" của Lập tôi đã nhập cuộc "đường đua xanh" từ dạo đó.

Hồi đó chạy quanh hồ có nhiều mỹ nhân. Niềm hứng khởi và sự thôi thúc của các cuộc chạy mỗi sáng là những đôi chân dài đẹp của các mỹ nhân phía trước chứ không phải cảnh đẹp hay sức khoẻ lay gọi tôi khi trời còn tù mù sáng. Thấy tôi dậy sớm chăm chạy vợ tôi ngạc nhiên lắm. Song thấy tôi khoẻ ra nàng mừng. Khi tôi chạy tập về nàng đã nở nụ cười tươi ở của. Nhưng vợ tôi đâu có biết là những bóng hồng phía trước hút hồn tôi tạo cho tôi niềm đam mê thể dục. Nếu biết nàng đã cấm tôi chạy từ lâu! Những năm đó nổi bật lên trong đường chạy Bờ Hồ là Loan múa Hương ngân Anh xiếc và Ngọc mẫu. Loan là diễn viên múa Hương là thư ký của một sếp nào đó ở ngân hàng Anh là diễn viên xiếc Ngọc là người mẫu. Dân thể dục buổi sáng kháo nhau nhiều về những người đẹp trên. Mỗi khi những người đẹp này chạy qua bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về họ trong đó không chỉ các đấng mày râu mà cả phái nữ. Quả thật nhìn bước chạy mềm mại chủa Loan khoẻ khoắc của Hương nhanh nhen của Anh dài ngoằng của Ngọc trong tôi dào lên một sự xúc động miên man. Có lẽ sự xúc động đó sinh ra một hóc môn nào đó nên tôi khá khoẻ mạnh và nhanh nhẹn làm việc đạt kết quả cao. Ngoài những người đẹp đó còn cơ man những người đẹp khác. Thấy một tốp nhiều người đẹp chạy qua Nguyễn Quang Lập nói nhỏ vào tai tôi "quá nhiều người đẹp. Nếu đi thi hoa hậu thì chắc nhiều người đoạt giải".

More...

BÀI BÁO

By

 

XU HƯỚNG TRẺ HÓA CHỨC Ở MỘT VÙNG QUÊ



TRẦN QUANG ĐẠO


         

Không phải trẻ hóa chức tước chức vụ của những người lãnh đạo - một xu hướng đang được thực hiện rốt ráo trên thế giới trong đó Việt Nam đang nhúc nhắc những bước đi theo - mà trẻ hoá chức... làm bố mẹ ông bà và cụ đang là một thực tế mang đến vui buồn lẫn lộn cho người được chứng kiến.


                                                                         Đời cụ như cây mọc tự nhiên

                                                                                                                                                                                                                              

Copy of IMG_0109.jpg  1.2 MB


                        Ảnh: Anh Nguyễn Trọng Tạo (hoặc ông) đang nghe hát (ảnh chỉ mang tính chất minh họa)

Tôi được mời về dự một đám cưới ở xã VQ. huyện Chiêm Hoá (Tuyên Quang). Cô dâu là La Thị Huyền sinh năm 1985 chú rể là Lý Đức Tiệp sinh năm 1984. Độ tuổi này lập gia đình theo pháp luật thì hợp lệ không có gì phải bàn nhiều. Nhưng khi ngồi quanh mâm cỗ với những người già qua những lời hỏi han tôi mới vỡ lẽ mình ngồi với khá nhiều người đã lên chức cụ hoặc rấp rem lên chức cụ nay mai. Rượu vào lời ra các cụ hồ hở khoe "thành tích" coi đó là một niềm vui là phúc ở tuổi già.

Cụ Phùng Văn Tuyền có lẽ là một trong những "cụ" "sáng giá" về "thành tích" sinh đẻ và sớm lên chức ở đây. "Cụ" tuổi Thân (sinh năm 1944) có chắt ngoại và nội năm cụ 61 tuổi. Chàng thanh niên Tuyền lấy vợ năm 17 tuổi ít hơn vợ một tuổi. Năm 18 tuổi Tuyền đã lên chức bố. Sau đó cứ liên tiếp cứ hai năm một có khi hai năm ba đứa liên tục ra đời đến con số 9 thì... tạm dừng. Tạm dừng bởi lý do hai người chia tay nhau. Khi tôi hỏi tại sao lại lấy vợ sớm và sinh nhiều con vậy thì "cụ" Tuyền trả lời thật hồn nhiên: "Mình lớn lên đi làm nương không học hành tiếp thì chỉ có lấy vợ là... sướng nhất thôi! Lúc đó cái mắt của mình cứ thích nhìn con gái. Thấy cô nào béo đẹp là mình mê tít cái mắt cứ nhìn nó chằm chằm. Mình mà không lấy vợ thì không chịu được! Nó cứ tự nhiên như cây mọc trong rừng thôi...". Vì vậy mà đến khi bỏ vợ Phùng Văn Tuyền lại lấy tiếp một cô vợ mới người gốc Thái Bình còn khá trẻ. Người vợ hai này đẻ tiếp cho Tuyền 3 đứa con nữa. Lúc đó cái cảnh bố đẻ con đẻ diễn ra trong một gia đình. Con và cháu nội ngoại của Phùng Văn Tuyền không ít phen "ẩu đả" nhau làm ông không biết phân xử ra sao.

More...