BÓNG TÓC

Trần Quang Đạo

 BÓNG TÓC



                                              Tặng T. N.


Đè vào tôi cơn mê bóng tóc
một màu đêm
như nước trôi nhờ gió
hình như không về phía ban mai.

Tôi không nghe thoảng mùi hương sả hương chanh
mái tóc xưa đi tìm dấu vết tháng ngày lưu trú
như hồn gió
bào lên rãnh nhớ những thanh âm day dứt.

Bóng tóc đi tìm chủ nhân
ở chốn thị thành
câu gọi hồn không ăn nhập bởi đồng xu sấp ngữa
trở về thành tóc vá.

Rồi bóng tóc dẫn tôi đi tìm
người xưa đâu?
người xưa thường hong nắng bên thềm
tóc chảy mềm chấm gót.

 Hình như bóng tóc mệt lã
không còn đè lên tôi tự dứt về trời
sao lại quấn vào cổ tôi như thòng lọng?

Tôi đang tự nhổ mình ra khỏi giấc mơ!

                                                                     7- 12- 2007              

Ngô Minh

Trần Quang Đạo

Bài thơ tứ rất mạnh và ấn tượng ý tưởng hay. Nhưng hình như triển khai chưa đến Đạo ạ