TẠM ỨNG NỖI BUỒN



TrÇn Quang §¹o


Nhà thơ Hoàng Cát đau tim đã lâu.
Hơn hai lần thi sĩ đã lên cơn nhồi máu cơ tim. Nếu ông trời không thương thì nay anh đã xa rời chúng ta cách đây mấy năm.
Sau cơn nhồi máu cơ tim  Hoàng Cát viết nhiều và thơ hay hơn da diết hơn.
Là một người bạn vong niên bạn chơi bạn cờ bạn thơ bạn... đường tôi cứ sợ một ngày nào đó mất anh thật sự. Nhưng cuộc đời nhiều nỗi bất ngờ.
Nhà thơ của chúng ta vừa đi việt dã một chuyến khắp miền Nam  người khỏe lên vui lên và cũng... buồn thêm.
Thi sĩ mà!
Thế mà tôi đã lo xa viết tặng anh bài thơ chia buồn trước. Đầu đề bài thơ do nhà thơ Vương Trọng đặt. Tôi xin phép đươc "tải" lên đây tình cảm của một người em để trước hết anh Hoàng Cát đọc và sau đó các cư dân mạng cùng chia sẻ.
 

  


Preview



T¹m øng nçi buån


  TÆng anh Hoµng C¸t 

 

Em chưa bao giê t¹m øng mét thø g× cña ®êi vµ cña trêi

còng như anh mÊy chôc n¨m qua ch¼ng cã ¬ng th× lÊy g× t¹m øng

chØ thÇn chÕt t¹m øng cña anh mét ch©n

ë mÆt trËn HuÕ.

 

B©y giê xin t¹m øng nçi buån

viÕt thµnh th¬ ®Ó anh cßn đưîc ®äc

bëi tr¸i tim anh mong manh ­ như con ®ª yÕu ­íc

®Ëp qua 17 nghÒ mÆn nh¹t ®êi trao.

 

Bëi tr¸i tim thi nh©n ®a c¶m lµm sao

thư­¬ng c¶ tr¸i t¸o rông ngoµi vườn kh«ng trÎ nhÆt

thư¬ng c©y khÕ bªn cÇu thang mai nµy c« ®éc

tiÕng ch©n khua chÊm löng nçi buån…

 

Mai nµy nh÷ng kØ niÖm như­ thñy tinh

thêi gian xãc trong lßng em ng røc

kh«ng cßn mét n¬i cho vui buån ®Õn ®Ëu

quen biÕt th× nhiÒu b¹n th©n được bao nhiªu!

 

Giê xin anh t¹m øng c©u KiÒu

t¹m øng nước tèt sang s«ng ®Ó cuéc cê ch­ưa bµy thªm v¸n kh¸c

t¹m øng thêi gian cho th¬ lªn tiÕng nh¹c

cßn l¹i víi mai sau.

 

Em chư­a tõng t¹m øng thø g×
tr­ước nçi ®au tr¸i tim anh xin t¹m øng nçi buån
®Æt bªn c¹nh th¬ anh cã tªn bµi ca sù sèng

như­ mét lêi cÇu nguyÖn.


    

 

tran quang dao

Gửi A Đát

Máy cơ quan bị lỗi làm sao đó tối về nhà sửa lại.
Địa chỉ em: Trần Quang Đạo
Báo Nhi Đồng- 12- Hồ Xuân Hương Hà Nội.
Cảm ơn!

Nguyễn Đức Đát

Gửi Trần Quang Đạo

Bài "Tạm ứng Nỗi Buồn". Phần giới thiệu cụn từ "Trần Quang Đạo" toàn ký hiệu. Phần bài chính từ "T8ạng anh Hoàng Cát" đến hết bài toàn ký hiệu chen vào không đọc được.
Cho địa chỉ mình sẽ gửi sách.
Thân ái !.

tranquangdao

gui anh nddat

Anh nói bài nào? Blogs em và mọi người mở đọc được cả mà. Muốn có mấy tập sách của a Đát thì phải làm sao? Anh nghiên cứu nhe. Chúc blogs anh ngày một sôi nổi.

Nguyễn Đức Đát

Gửi Đạo

Tranh trìu tượng hay sao
Mà chen đầy ký hiệu
Đọc mà không thể hiểu
Hỡi Trần Quang Đạo ơi !

hoangcat

Trần Quang Đạo yêu quý!

Đạo ơi! Bài thơ em thật ngắn lời mà tình nghĩa rộng dài sâu sắc vô cùng!...Anh cảm động đến trào nước mắt một mình trong phòng văn hoàn toàn yên tĩnh của buổi trưa nay - trưa mùa thu man mác buồn và thanh sạch kỳ lạ!...Anh ôm em cảm ơn em vô ngần!!! Xin cảm tạ Trời Phật đã cho anh em mình là bạn TỬ TẾ của nhau giữa cuộc đời hổ lốn này!
Có lẽ chiều nay em chịu khó xuống anh chúng mình có thể kêu NTT và Trần Huy Quang nữa ra bia vỉa hè Trương Định nhé! được không?...

Phương Phương

Thật nghĩa tình!

bởi trái tim anh mong manh như con đê yếu
nước đập qua 17 nghề mặn nhạt đời trao.
Bởi trái tim thi nhân đa cảm làm sao
thương cả trái táo rụng ngoài vườn không trẻ nhặt
thương cây khế bên cầu thang mai này cô độc
tiếng chân khua chấm lửng nỗi buồn…
_________

Em biết HC chịu rất nhiều thiệt thòi nhưng anh ấy cũng là người thật hạnh phúc .Hạnh phúc trong tình người ấm áp rộng mở nhất là những người bạn văn nghệ sĩ đáng yêu của Hoàng Cát.
Cảm ơn anh Đạo đã cảm thông và chia sẻ bằng một bài thơ thật nghĩa tình.

Nguyên Hùng

Gửi Trần Quang Đạo

Bài viết trước khi đưa lên blogs phải được chuyển mã sang unicode nếu bản gốc dùng font VNI hay ABC.
Mình đã chuyển mã cho Đạo bài thơ trên Đạo có thể copy và dán vào bài viết đã post để edit entry này.

Tặng anh Hoàng Cát

Em chưa bao giờ tạm ứng một thứ gì của đời và của trời
cũng như anh mấy chục năm qua chẳng có lương thì lấy gì tạm ứng
chỉ thần chết tạm ứng của anh một chân
ở mặt trận Huế.
Bây giờ xin tạm ứng nỗi buồn
viết thành thơ để anh còn được đọc
bởi trái tim anh mong manh như con đê yếu
nước đập qua 17 nghề mặn nhạt đời trao.
Bởi trái tim thi nhân đa cảm làm sao
thương cả trái táo rụng ngoài vườn không trẻ nhặt
thương cây khế bên cầu thang mai này cô độc
tiếng chân khua chấm lửng nỗi buồn…
Mai này những kỉ niệm như thủy tinh
thời gian xóc trong lòng em rưng rức
không còn một nơi cho vui buồn đến đậu
quen biết thì nhiều bạn thân được bao nhiêu!
Giờ xin anh tạm ứng câu Kiều
tạm ứng nước tốt sang sông để cuộc cờ chưa bày thêm ván khác
tạm ứng thời gian cho thơ lên tiếng nhạc
còn lại với mai sau.
Em chưa từng tạm ứng thứ gì
trước nỗi đau trái tim anh xin tạm ứng nỗi buồn
đặt bên cạnh thơ anh có tên bài ca sự sống
như một lời cầu nguyện.

ĐOÀN VĂN NGHIÊU

ANH ĐẠO ƠI

ANH ĐẠO ƠI!
Anh KT sửa lại bài viết bị lỗi đó.